S TNF1

KHÓA HỌC DIỄN VIÊN

KHÓA HỌC MC

KHÓA HỌC CA SĨ

KHÓA HỌC NGƯỜI MẪU

Thứ Bảy, 28 tháng 3, 2026

Climax: Bóc trần góc tối chính trị - giải trí Hàn Quốc bằng diễn xuất đỉnh cao của Joo Ji Hoon và Ha Ji Won

 

Giữa một cuộc hôn nhân bị rạn nứt bởi tham vọng và tình yêu, Climax mở ra thế giới quyền lực u tối, nơi cảm xúc bị bào mòn và sự thật luôn phải trả giá.

Lên sóng từ giữa tháng 3/2026, Climax nhanh chóng ghi tên mình vào nhóm những drama Hàn đáng chú ý khi chọn khai thác thẳng vào vùng xám của quyền lực với màu sắc u tối, căng thẳng ngay từ những tập đầu tiên. Dự án do Lee Ji Won cầm trịch - đạo diễn từng được giới chuyên môn đánh giá cao về cách xây dựng tâm lý nhân vật và nhịp kể dồn nén, nay tiếp tục theo đuổi thế mạnh đó trong một câu chuyện đậm chất tham vọng và thao túng. Cùng với những cú twist sốc, Climax còn chọn cho mình cách siết chặt và đẩy nhân vật vào thế đấu trí liên tục, khiến người xem bị kéo theo lúc nào không hay.

Điểm sáng lớn nhất của phim nằm ở dàn cast toàn thực lực gồm Joo Ji Hoon, Ha Ji Won, Nana và Oh Jung Se, những cái tên đủ sức cân những tuyến nhân vật nhiều lớp lang và không dễ nắm bắt, cần chiều sâu cảm xúc cùng diễn xuất thuyết phục. Đặc biệt, màn kết hợp giữa Joo Ji Hoon và Ha Ji Won ngay từ khi công bố đã tạo hiệu ứng truyền thông rõ rệt, bởi cả hai đều sở hữu phong độ diễn xuất ổn định cùng khả năng khai thác nội tâm sắc bén, hứa hẹn mang lại những màn đối đầu căng như dây đàn.

Climax: Bóc trần góc tối chính trị - giải trí Hàn Quốc bằng diễn xuất đỉnh cao của Joo Ji Hoon và Ha Ji Won- Ảnh 1.

Bóc trần vòng xoáy tam giác chính trị - kinh tế - giải trí Hàn Quốc

Nếu phải chọn một điểm khiến Climax khác biệt giữa rừng drama Hàn quen thuộc thì đó nằm ở cách bộ phim biến hôn nhân thành một chiến trường quyền lực, nơi tình yêu không còn là điểm tựa mà trở thành thứ có thể bị đem ra mặc cả bất cứ lúc nào. Trung tâm câu chuyện là mối quan hệ giữa công tố viên Tae Seop (Joo Ji Hoon) và minh tinh hạng A Sang Ah (Ha Ji Won), hai con người tưởng chừng đứng ở hai thế giới tách biệt nhưng lại bị kéo vào cùng một vòng xoáy danh vọng, nơi mỗi quyết định cá nhân đều có khả năng phá hủy đối phương. Khi Tae Seop dấn thân vào việc phơi bày những bí mật đen tối của giới chính trị để leo lên nấc thang quyền lực, anh không chỉ đối đầu với những thế lực ngầm mà còn vô tình chạm vào thế giới giải trí - nơi Sang Ah đang chật vật cứu vãn hình ảnh sau bê bối. Từ đây, xung đột không còn dừng ở bên ngoài xã hội mà len lỏi trực tiếp vào đời sống hôn nhân, khiến mối quan hệ của họ trở nên mong manh theo cách rất thực tế và cũng rất tàn nhẫn.

Điều Climax làm tốt là không vội vàng đẩy drama lên cao trào bằng những cú twist kịch tính ngay lập tức mà kiên nhẫn bóc tách sự biến chất của tình cảm qua từng chi tiết nhỏ. Từ một cuộc hôn nhân từng được xây dựng trên nền tảng tình yêu, Tae Seop và Sang Ah dần trở thành hai cá thể nghi ngờ lẫn nhau, cùng sống dưới một mái nhà nhưng lại vận hành như hai phe đối lập. Những cuộc gặp gỡ không còn mang ý nghĩa kết nối mà trở thành công cụ phục vụ cho lợi ích cá nhân, nơi mỗi cái bắt tay đều ẩn chứa toan tính, mỗi lời nói đều có thể là một nước cờ. Khi tham vọng và áp lực danh tiếng xen vào, tình yêu không biến mất ngay lập tức mà bị bào mòn từng chút một, để rồi nhường chỗ cho một cuộc đấu trí căng thẳng, nơi cả hai đều giữ những bí mật mà đối phương không bao giờ được phép chạm tới.

Climax: Bóc trần góc tối chính trị - giải trí Hàn Quốc bằng diễn xuất đỉnh cao của Joo Ji Hoon và Ha Ji Won- Ảnh 2.
Climax: Bóc trần góc tối chính trị - giải trí Hàn Quốc bằng diễn xuất đỉnh cao của Joo Ji Hoon và Ha Ji Won- Ảnh 3.

Cao trào của tuyến nội dung này nằm ở lựa chọn mang tính đánh đổi. Tae Seop hiểu rõ việc lật tẩy giới quyền lực sẽ kéo theo hệ lụy trực tiếp đến danh tiếng của Sang Ah, nhưng anh vẫn tiếp tục tiến về phía trước như một con người đã đặt cược toàn bộ vào tham vọng. Ngược lại, Sang Ah cũng không còn là hình mẫu người vợ cam chịu, cô sẵn sàng đặt ra ranh giới và thậm chí đe dọa chấm dứt cuộc hôn nhân nếu Tae Seop tiếp tục dấn sâu vào vũng lầy chính trị. Sự đối đầu này khiến mối quan hệ của họ không còn là câu chuyện tình cảm đơn thuần mà trở thành phép thử khắc nghiệt giữa bản ngã và cảm xúc, giữa việc giữ lấy nhau hay bảo vệ chính mình.

Tuy nhiên, điều khiến Climax không rơi vào bi kịch một chiều nằm ở những khoảng lặng rất nhỏ nhưng đủ sức nặng, khi đằng sau lớp vỏ lạnh lùng và toan tính, Tae Seop vẫn lựa chọn bảo vệ Sang Ah theo cách riêng của mình. Chính sự giằng xé này tạo nên một kiểu tình yêu rất khác, không rực rỡ, không lý tưởng hóa, mà phủ đầy màu sắc thực tế đến cay đắng. Song song với đó, bầu không khí mà bộ phim xây dựng cũng góp phần đẩy cảm xúc lên cao, với tông màu trầm tối, lạnh lẽo, những không gian kín và các cuộc thương thảo diễn ra trong bóng tối, nơi chính trị, luật pháp và giải trí đan xen thành một bàn cờ quyền lực phức tạp. Ở đó, mỗi nhân vật đều là một quân cờ, và bất kỳ ai cũng có thể trở thành vật hy sinh nếu đi sai một nước. Chính sự ngột ngạt kéo dài này khiến Climax không dễ xem, nhưng một khi đã bị cuốn vào thì rất khó để dừng lại giữa chừng.

Climax: Bóc trần góc tối chính trị - giải trí Hàn Quốc bằng diễn xuất đỉnh cao của Joo Ji Hoon và Ha Ji Won- Ảnh 4.

Diễn xuất không điểm nào chê

Nếu phần nội dung là lớp vỏ u tối bao trùm Climax, thì diễn xuất chính là thứ giữ cho toàn bộ thế giới đó không bị rơi vào trạng thái lạnh lẽo vô hồn, và điểm sáng rõ ràng nhất nằm ở màn bắt cặp giữa Ha Ji Won và Joo Ji Hoon - hai cái tên không còn xa lạ với những vai diễn nặng tâm lý nhưng vẫn đủ sức tạo cảm giác mới mẻ khi đặt cạnh nhau trong một mối quan hệ nhiều rạn nứt. 

Ha Ji Won gần như chiếm trọn khung hình mỗi khi xuất hiện với thần thái của một ngôi sao hạng A, vừa sắc sảo, kiêu kỳ nhưng cũng ẩn chứa sự mong manh của một người đang đứng trước nguy cơ đánh mất tất cả. Cách cô xử lý ánh mắt và biểu cảm tạo ra một Sang Ah rất đời, không đơn thuần là một minh tinh hào nhoáng mà là một người phụ nữ hiểu rõ giá trị của danh tiếng và sẵn sàng trả giá để giữ lấy nó, ngay cả khi điều đó đồng nghĩa với việc phải đẩy cuộc hôn nhân của mình đến bờ vực.

Climax: Bóc trần góc tối chính trị - giải trí Hàn Quốc bằng diễn xuất đỉnh cao của Joo Ji Hoon và Ha Ji Won- Ảnh 5.

Đối trọng với nguồn năng lượng đó là Joo Ji Hoon trong vai Tae Seop, một nhân vật dễ rơi vào lối mòn nếu chỉ được xây dựng như một công tố viên tham vọng, nhưng lại được anh kéo ra khỏi sự một chiều bằng lối diễn tiết chế và đầy tính toán. Joo Ji Hoon không cần quá nhiều thoại để thể hiện quyền lực, chỉ riêng ánh nhìn sắc lạnh và nhịp ngắt câu có chủ ý cũng đủ để tạo ra cảm giác áp lực trong những phân cảnh đối đầu. Điều đáng nói là anh không biến Tae Seop thành một kẻ tham vọng vô cảm, mà vẫn giữ lại những khoảng yếu đuối rất con người, đặc biệt khi đứng trước Sang Ah, nơi sự cứng rắn thường trực bỗng chốc nhường chỗ cho những do dự khó gọi tên. Chính sự giằng co này khiến nhân vật trở nên khó đoán, vừa đáng tin vừa đáng ngờ, đúng với tinh thần “không ai hoàn toàn sạch sẽ” mà bộ phim theo đuổi.

Khi đặt hai diễn viên này vào cùng một khung hình, Climax đạt được thứ năng lượng căng thẳng hiếm thấy, không cần đến những màn cao trào ồn ào mà vẫn khiến người xem cảm nhận rõ rệt sự rạn nứt trong mối quan hệ. Từng câu thoại mang tính đối đầu, từng ánh nhìn đầy nghi hoặc hay thậm chí là những khoảng lặng kéo dài đều được cả hai xử lý với độ chính xác cao, tái hiện một cuộc hôn nhân mà lòng tin đã trở thành thứ xa xỉ. Họ không diễn một cặp đôi đang yêu, mà diễn hai con người từng yêu nhưng đang dần bị cuốn trôi bởi tham vọng, và chính sự chuyển biến đó mới là thứ khiến khán giả khó rời mắt.

Climax: Bóc trần góc tối chính trị - giải trí Hàn Quốc bằng diễn xuất đỉnh cao của Joo Ji Hoon và Ha Ji Won- Ảnh 6.

Không chỉ dừng lại ở cặp đôi trung tâm, dàn diễn viên phụ cũng góp phần đáng kể trong việc mở rộng bức tranh quyền lực của Climax. Nana mang đến một màu sắc hiện đại và sắc lạnh, đại diện cho thế hệ mới sẵn sàng chơi theo luật của cuộc chơi khắc nghiệt này. Cha Joo Young lại tạo dấu ấn bằng hình ảnh một nhân vật tưởng chừng mềm mỏng nhưng ẩn chứa nhiều lớp tính cách khó lường. Trong khi đó, Oh Jung Se tiếp tục chứng minh đẳng cấp diễn xuất khi biến mỗi lần xuất hiện thành một điểm nhấn, dù không cần quá nhiều đất diễn vẫn đủ để khiến người xem ghi nhớ. Tất cả tạo nên một tập thể đồng đều, nơi không ai thực sự lép vế, và mỗi nhân vật đều đóng vai trò như một mắt xích quan trọng trong bàn cờ quyền lực mà Climax dựng nên.

Climax: Bóc trần góc tối chính trị - giải trí Hàn Quốc bằng diễn xuất đỉnh cao của Joo Ji Hoon và Ha Ji Won- Ảnh 7.

Chấm điểm: 4/5

Climax không phải là bộ phim dễ dàng chiều lòng số đông, và có lẽ bản thân nó cũng không hề có ý định làm điều đó. Giữa một thị trường ngày càng ưu tiên nhịp nhanh, twist dồn dập và cảm xúc tức thì, bộ phim chọn đi theo hướng ngược lại, chậm rãi, nặng nề và kiên nhẫn bóc tách từng lớp tâm lý của nhân vật. Điều này khiến trải nghiệm xem không hề dễ chịu, thậm chí đôi lúc còn tạo cảm giác ngột ngạt, khi người xem bị đặt vào một thế giới mà mọi mối quan hệ đều nhuốm màu toan tính và không có chỗ cho sự ngây thơ. Nhưng cũng chính vì thế, Climax lại trở thành một phép thử rõ ràng cho gu thưởng thức, hoặc bạn bị cuốn vào nó, hoặc bạn sẽ rời đi từ rất sớm.

Điểm đáng nói là khi đã chấp nhận nhịp điệu và tinh thần của bộ phim, khán giả sẽ nhận ra đây là một tác phẩm có chiều sâu, nơi cảm xúc không bùng nổ theo cách ồn ào mà âm ỉ, kéo dài và để lại dư vị khá lâu sau khi xem. Từng ánh nhìn, từng khoảng lặng hay những quyết định tưởng chừng rất nhỏ của nhân vật đều mang theo sức nặng riêng, khiến câu chuyện không cần phô trương vẫn đủ sức ám ảnh. Climax vì thế không phải là lựa chọn dành cho một buổi giải trí nhẹ nhàng, mà phù hợp hơn với những ai tìm kiếm một trải nghiệm nặng đô, nơi tâm lí nhân vật và sự giằng xé nội tại mới là thứ dẫn dắt toàn bộ câu chuyện. Và trong một năm mà màn ảnh Hàn có không ít lựa chọn an toàn, sự tồn tại của một bộ phim như Climax ít nhiều vẫn là điều đáng ghi nhận.

Climax: Bóc trần góc tối chính trị - giải trí Hàn Quốc bằng diễn xuất đỉnh cao của Joo Ji Hoon và Ha Ji Won- Ảnh 8.

Chủ Nhật, 15 tháng 3, 2026

Không Còn Chúng Ta: Khi tình yêu có lớn đến đâu cũng không thắng nổi cuộc đời

 

Giữa những câu chuyện tình ồn ào trên màn ảnh, Không Còn Chúng Ta chọn kể một ký ức lặng lẽ về tuổi trẻ và tình yêu.

Không Còn Chúng Ta (Once We Were Us) là phim điện ảnh Hàn Quốc thuộc thể loại melodrama lãng mạn, do đạo diễn Kim Do Young thực hiện, với hai diễn viên chính là Moon Ga Young và Koo Kyo Hwan. Tác phẩm này là bản remake của bộ phim Trung Quốc nổi tiếng Us and Them từng gây sốt một thời trên thị trường quốc tế.

Phim kể câu chuyện bắt đầu từ năm 2008 khi Jeong Won (Moon Ga Young) và Eun Ho (Koo Kyo Hwan) tình cờ gặp nhau trên chuyến xe về quê và dần nảy sinh tình cảm trong những năm tháng tuổi trẻ đầy mộng mơ nhưng cũng rất chật vật. Cả hai cùng chia sẻ ước mơ, cùng bước qua giai đoạn trưởng thành trong thành phố lớn, tuy nhiên áp lực cuộc sống và những lựa chọn cá nhân dần kéo họ đi theo hai hướng khác nhau. Nhiều năm sau, họ bất ngờ gặp lại nhau trên một chuyến bay và buộc phải đối diện với ký ức của quãng thời gian từng thuộc về nhau, từ đó khơi lại những cảm xúc vừa ấm áp vừa đau lòng về một mối tình đã không thể đi đến cuối cùng.

Không Còn Chúng Ta: Khi tình yêu có lớn đến đâu cũng không thắng nổi cuộc đời- Ảnh 1.

Một chuyện tình day dứt lòng người

Không ồn ào bằng những câu chuyện tình được dựng lên từ các cú twist kịch tính, Không Còn Chúng Ta lựa chọn một con đường khác, lặng lẽ và gần gũi hơn khi kể về hành trình trưởng thành của hai người trẻ từng tin rằng chỉ cần có tình yêu thì mọi thứ rồi sẽ ổn. Bộ phim theo chân Jeong Won và Eun Ho từ những ngày đầu còn là sinh viên, khi cả hai bước vào Seoul với một hành trang rất quen thuộc của tuổi trẻ: vài ước mơ lớn, rất ít tiền trong túi và một niềm tin mãnh liệt rằng mình sẽ làm nên điều gì đó khác biệt. Jeong Won khao khát trở thành kiến trúc sư nhưng phải chấp nhận học ngành công tác xã hội để giữ học bổng, còn Eun Ho nuôi giấc mơ kiếm tiền từ chính trò chơi mình lập trình nhưng lại phải vật lộn với những công việc làm thêm bị bóc lột sức lao động. 

Những ngày tháng chật vật đó được bộ phim khắc họa bằng hàng loạt chi tiết rất đời thường, từ những ca làm việc kéo dài tới kiệt sức của Eun Ho cho tới việc Jeong Won chấp nhận làm tại nhà mẫu để kiếm tiền trang trải cuộc sống. Thế nhưng giữa vô vàn lo toan cơm áo, họ vẫn giữ được sự bồng bột của tuổi trẻ, vẫn có một nhóm bạn để cùng đứng bên bờ sông Hàn và hét thật to về những ước mơ nghe vừa ngây ngô vừa táo bạo - kiếm một tỷ nhờ game tự làm ra, vào được công ty lớn, làm việc tại Silicon Valley hay đơn giản là một cuộc sống tốt hơn ở nơi khác. 

Không Còn Chúng Ta: Khi tình yêu có lớn đến đâu cũng không thắng nổi cuộc đời- Ảnh 2.

Tại thời điểm ấy, chẳng ai biết rõ mình sẽ thực hiện những điều đó bằng cách nào, nhưng chính sự mơ hồ đó lại tạo nên nguồn năng lượng khiến họ tiếp tục tiến về phía trước. Cấu trúc kể chuyện của phim vì thế không đặt nặng vào các biến cố lớn mà tập trung vào từng lát cắt nhỏ trong hành trình trưởng thành của hai nhân vật, nơi những lựa chọn cá nhân dần khiến con đường chung của họ bắt đầu lệch hướng. Một trong những điểm thú vị nhất của bộ phim nằm ở cách tách biệt quá khứ và hiện tại bằng ngôn ngữ hình ảnh rất rõ rang rằng những ký ức tuổi trẻ được bao phủ bởi gam màu rực rỡ, tràn đầy sức sống, trong khi hiện tại nhiều năm sau lại hiện lên bằng tông trắng đen lạnh lẽo. Sự thay đổi màu sắc không chỉ là thủ pháp thị giác mà còn giống như một lời nhắc nhở về khoảng cách thời gian và cảm xúc giữa hai con người từng là cả thế giới của nhau. Khi sắc màu biến mất, không gian phim trở nên tĩnh lặng và nặng trĩu, như thể mọi ký ức đẹp đẽ đều đã được đặt lại phía sau. Thủ pháp này còn được cài cắm khéo léo trong chính trò chơi do Eun Ho tạo ra với chi tiết “nếu Eris không tìm được Jane, thế giới sẽ chuyển sang đen trắng”, một ẩn dụ giản dị nhưng hiệu quả cho câu chuyện tình yêu của hai nhân vật. 

Nhịp phim chậm rãi, lời thoại tiết chế và âm nhạc nhẹ nhàng khiến câu chuyện diễn ra như một dòng hồi tưởng dài, nơi người xem không bị ép phải khóc hay phải xúc động mà tự nhiên nhận ra bóng dáng tuổi trẻ của mình trong từng khung hình. Đó cũng là lý do khiến bộ phim trở nên dễ đồng cảm, bởi đằng sau câu chuyện của Jeong Won và Eun Ho là một câu hỏi rất quen thuộc nhưng chưa bao giờ dễ dàng để trả lời - liệu tình yêu có đủ lớn để chống chọi với những áp lực khắc nghiệt của cuộc sống hay không?

Không Còn Chúng Ta: Khi tình yêu có lớn đến đâu cũng không thắng nổi cuộc đời- Ảnh 3.

Bản remake có vượt qua bản gốc?

Đặt cạnh bản gốc là Us and Them, phiên bản Hàn Quốc Không Còn Chúng Ta rõ ràng bước vào một thử thách khó tránh khỏi: làm sao kể lại một câu chuyện quen thuộc mà vẫn mang đến cảm giác mới mẻ. Bộ phim không cố gắng phá vỡ cấu trúc cũ mà chọn cách tinh chỉnh những chi tiết nhỏ trong cảm xúc và diễn xuất, và ở khía cạnh này, tác phẩm phần nào đã đạt được hiệu quả. 

Trung tâm của thành công đó nằm ở màn thể hiện của Moon Ga Young và Koo Kyo Hwan. Cả hai không diễn theo kiểu bùng nổ cảm xúc mà lựa chọn lối thể hiện tiết chế, tập trung vào những ánh nhìn, những khoảng lặng và những cử chỉ rất nhỏ. Chính sự tinh tế đó khiến những rung động ban đầu của Jeong Won và Eun Ho trở nên chân thực, đặc biệt ở những phân đoạn khi họ gặp lại nhau sau nhiều năm xa cách. Chỉ cần một ánh mắt lặng đi hay một nụ cười gượng gạo cũng đủ để khán giả cảm nhận được hàng loạt ký ức đang dồn lại giữa hai con người từng yêu nhau sâu đậm.

Không Còn Chúng Ta: Khi tình yêu có lớn đến đâu cũng không thắng nổi cuộc đời- Ảnh 4.
Không Còn Chúng Ta: Khi tình yêu có lớn đến đâu cũng không thắng nổi cuộc đời- Ảnh 5.

 Phần thoại của bộ phim cũng được viết khá chắc tay, nhiều câu đối thoại mang sắc thái đời thường nhưng lại gợi cảm giác rất thật, như thể người xem đang nghe hai người quen cũ trò chuyện thay vì chứng kiến một cảnh phim được dàn dựng. Tuy vậy, nếu phải tìm ra điểm khiến bản remake này chưa thực sự vượt qua cái bóng của bản gốc thì đó có lẽ nằm ở chemistry giữa hai diễn viên chính. 

Moon Ga Young và Koo Kyo Hwan đều diễn tốt, thậm chí ở một số phân đoạn cảm xúc họ còn thể hiện chiều sâu tâm lý rõ ràng hơn, nhưng sự kết nối giữa hai nhân vật đôi khi vẫn thiếu một chút bùng nổ. Khoảng cách tuổi tác ngoài đời khiến những cảnh hồi tưởng về thời sinh viên đôi lúc chưa hoàn toàn thuyết phục, đặc biệt khi bộ phim muốn khắc họa một tình yêu trẻ trung, bồng bột và nhiều năng lượng. Khán giả vẫn có thể cảm nhận được sự dịu dàng và nỗi tiếc nuối trong mối quan hệ của họ, nhưng cảm giác “điên cuồng vì tuổi trẻ” lại không hiện lên rõ nét như kỳ vọng. 

Không Còn Chúng Ta: Khi tình yêu có lớn đến đâu cũng không thắng nổi cuộc đời- Ảnh 7.

Chấm điểm: 4/5

Về tổng thể, cảm giác mà bộ phim để lại vì thế cũng giống như một chuyến quay về ngắn ngủi của chính khán giả, trở lại quãng thời gian từng có “chúng ta”, để rồi dừng lại ở hiện tại nơi “không còn chúng ta” nữa. Và trong khoảnh khắc đó, nhiều người có thể bất chợt nhận ra hình bóng của mình trong câu chuyện, nhớ về một tuổi trẻ từng đầy ắp ước mơ, về những người bạn đã đi qua đời mình, và về một tình yêu mà khi ấy ta từng nghĩ rằng có thể giữ được mãi mãi.

Không Còn Chúng Ta: Khi tình yêu có lớn đến đâu cũng không thắng nổi cuộc đời- Ảnh 8.

Chủ Nhật, 8 tháng 3, 2026

Boyfriend on Demand: Dàn mỹ nam đẹp nhất Hàn Quốc cũng không gánh nổi Jisoo (BLACKPINK)

 

Boyfriend on Demand gây chú ý nhờ ý tưởng hẹn hò thực tế ảo cùng dàn diễn viên nổi bật. Tuy nhiên phía sau lớp vỏ công nghệ và visual lung linh, bộ phim lại bộc lộ nhiều điểm yếu, từ kịch bản sến đến diễn xuất gây tranh cãi của Jisoo.

Giữa làn sóng phim Hàn liên tục đổ bộ Netflix trong năm 2026, Boyfriend on Demand (tựa Việt: Bạn Trai Theo Yêu Cầu) nhanh chóng trở thành cái tên gây chú ý nhờ ý tưởng lãng mạn kết hợp cùng AI, quy tụ dàn diễn viên sở hữu sức hút lớn với khán giả trẻ. Bộ phim có sự xuất hiện của Jisoo trong vai nữ chính Seo Mi Rae, một nhà sản xuất webtoon sống giữa guồng quay công việc căng thẳng và gần như đóng băng đời sống tình cảm. Cuộc sống của cô bắt đầu thay đổi khi tham gia thử nghiệm một dịch vụ hẹn hò thực tế ảo, nơi người dùng có thể trải nghiệm những mối quan hệ được thiết kế theo đúng hình mẫu bạn trai lý tưởng. 

Đồng hành cùng Jisoo là Seo In Guk trong vai Park Gyeong Nam, đồng nghiệp vừa đối đầu vừa nảy sinh cảm xúc với Mi Rae ngoài đời thật. Bên cạnh đó, phim còn gây thích thú khi mời hàng loạt gương mặt quen thuộc như Lee Soo Hyuk, Seo Kang Joon và Lee Jae Wook vào các vai “bạn trai ảo” xuất hiện trong hệ thống hẹn hò của nữ chính. Sau khi chính thức phát hành trên Netflix, bộ phim nhanh chóng lọt vào nhóm tác phẩm được bàn luận nhiều tại nhiều thị trường châu Á, trở thành một trong những romcom Hàn Quốc được chú ý nhất trên nền tảng streaming trong thời điểm hiện tại.

Boyfriend on Demand: Dàn mỹ nam đẹp nhất Hàn Quốc cũng không gánh nổi Jisoo (BLACKPINK)- Ảnh 1.

Nội dung mới lạ nhưng cách xây dựng lỗi thời

Ý tưởng trung tâm của Boyfriend on Demand thoạt nghe khá hấp dẫn, thậm chí có phần bắt kịp nhịp sống hiện đại khi đặt ra giả định rằng nếu việc tìm kiếm một mối quan hệ cũng đơn giản như đăng ký một dịch vụ trực tuyến thì sao? Nhân vật Seo Mi Rae do Jisoo thể hiện là một nhà sản xuất webtoon bận rộn tại nhà xuất bản Naemo, người vô tình được kết nối với một công ty công nghệ phát triển nền tảng hẹn hò thực tế ảo. Tại đây, chỉ cần đăng nhập, người dùng có thể gặp những “bạn trai lý tưởng” được thiết kế bằng trí tuệ nhân tạo, từ ngoại hình đến tính cách đều khớp với gu cá nhân. Ban đầu Mi Rae chỉ thử nghiệm bản miễn phí, nhưng sau vài trải nghiệm lãng mạn khó cưỡng, cô nhanh chóng rơi vào vòng xoáy của dịch vụ này và sẵn sàng trả tới 500.000 won mỗi tháng để tiếp tục gặp gỡ các hình mẫu hoàn hảo ấy. Trong lúc đó, ngoài đời thật, mối quan hệ giữa cô và đồng nghiệp Park Gyeong Nam dần phát triển theo hướng phức tạp hơn dự kiến.

Trên lý thuyết, đây là một kịch bản khá thú vị, bởi nó chạm đến câu hỏi mà nhiều người trẻ hiện đại cũng đang đối diện - khi công nghệ có thể mô phỏng mọi thứ, liệu cảm xúc của con người có còn giữ được sự nguyên bản hay không. Tuy nhiên, điều đáng tiếc là Boyfriend on Demand lại không thực sự đi xa đến vậy. Bộ phim khởi đầu với một tiền đề mang màu sắc khoa học viễn tưởng nhẹ, nhưng càng về sau lại càng quay trở về vùng an toàn quen thuộc của romcom Hàn Quốc, nơi những tình huống lãng mạn được ưu tiên hơn mọi suy ngẫm về công nghệ hay các vấn đề đạo đức mà nó có thể đặt ra. 

Boyfriend on Demand: Dàn mỹ nam đẹp nhất Hàn Quốc cũng không gánh nổi Jisoo (BLACKPINK)- Ảnh 2.

Những buổi hẹn hò trong thế giới ảo ban đầu mang lại cảm giác mới lạ, nhưng đến nửa sau phim, chúng gần như chỉ tồn tại như một công cụ kể chuyện đơn giản, thậm chí đôi lúc giống một “phòng tư vấn tình cảm” nơi Mi Rae trò chuyện với các nhân vật AI để tìm lời khuyên cho chuyện tình ngoài đời. Chính sự lúng túng trong cách khai thác ý tưởng khiến bộ phim bỏ lỡ cơ hội đào sâu vào khía cạnh thú vị nhất của mình. Thay vì đặt nhân vật vào những tình huống thực sự thách thức ranh giới giữa thật và ảo, kịch bản lại lựa chọn con đường dễ đoán hơn với hàng loạt khoảnh khắc lãng mạn khá sến súa, lời thoại dài dòng và đôi khi mang màu sắc ngôn tình cũ kỹ. 

Không ít phân cảnh trong thế giới ảo được dàn dựng bóng bẩy với những “bạn trai hoàn hảo” bước ra từ trí tưởng tượng, nhưng cảm giác mà chúng mang lại lại giống những bộ phim Hàn Quốc cách đây cả thập kỷ hơn là một câu chuyện đặt trong bối cảnh công nghệ tương lai. Điều trớ trêu nằm ở chỗ Boyfriend on Demand ra đời trong thời điểm mà các cuộc thảo luận về AI, thực tế ảo hay sự cô đơn trong kỷ nguyên kỹ thuật số đang trở nên nóng hơn bao giờ hết, nhưng bộ phim lại chỉ chạm nhẹ vào bề mặt của những vấn đề đó trước khi quay về với công thức romcom quen thuộc. 

Boyfriend on Demand: Dàn mỹ nam đẹp nhất Hàn Quốc cũng không gánh nổi Jisoo (BLACKPINK)- Ảnh 3.

Có thể thấy, Boyfriend on Demand vẫn là một bộ phim giải trí nhẹ nhàng, đặc biệt nếu khán giả chỉ tìm kiếm một tác phẩm sau giờ làm việc. Nhưng với một tiền đề từng hứa hẹn nhiều hơn thế, bộ phim lại khiến người xem không khỏi tiếc nuối khi nhận ra rằng đằng sau lớp vỏ công nghệ thời thượng vẫn chỉ là một câu chuyện tình yêu quen thuộc, đôi lúc ngọt ngào nhưng cũng không ít lần khó tránh khỏi cảm giác sến súa lỗi thời.

Visual đẹp long lanh từng khung hình

Nếu phải tìm một điểm mà Boyfriend on Demand gần như không thể bị chê, đó có lẽ là phần hình ảnh và visual của dàn diễn viên. Bộ phim được trau chuốt khá kỹ về mặt khung hình, từ bối cảnh văn phòng hiện đại đến những không gian lãng mạn trong thế giới hẹn hò ảo đều được thiết kế sáng sủa và bóng bẩy. Mỗi phân cảnh đều mang cảm giác như một trang webtoon được in màu ra màn ảnh, nơi mọi thứ đều gọn gàng, đẹp đẽ và hào nhoáng. 

Boyfriend on Demand: Dàn mỹ nam đẹp nhất Hàn Quốc cũng không gánh nổi Jisoo (BLACKPINK)- Ảnh 4.

Ở trung tâm của bức tranh đó dĩ nhiên là Jisoo, người gần như xuất hiện trong hầu hết các cảnh quay và trở thành trục thị giác của toàn bộ bộ phim. Không khó hiểu khi nhà sản xuất tận dụng tối đa lợi thế ngoại hình của nữ thần tượng. Gương mặt thanh tú, phong thái dịu dàng cùng thần thái ngôi sao giúp Jisoo luôn nổi bật trong từng khung hình, dù đứng giữa bối cảnh văn phòng hay bước vào những phân đoạn lãng mạn trong thế giới thực tế ảo. Tuy nhiên, cũng giống nhiều dự án trước đó của cô, điểm mạnh về ngoại hình lại vô tình khiến điểm yếu trong diễn xuất càng lộ rõ hơn khi đặt dưới ánh đèn máy quay trong suốt nhiều tập phim.

Có thể thấy nữ diễn viên đã tiến bộ so với thời điểm mới bước chân vào diễn xuất nhưng màn thể hiện trong Boyfriend on Demand vẫn chưa đủ thuyết phục để giúp cô thực sự gánh vác một vai nữ chính xuyên suốt. Vấn đề lớn nhất của Jisoo vẫn nằm ở cách xử lý lời thoại. Chất giọng hơi nghẹt và mang nhiều âm mũi khiến nhịp thoại của cô thường không bắt kịp tiết tấu của bạn diễn, tạo ra cảm giác cứng nhắc trong những đoạn hội thoại cần sự tự nhiên. Trong các phân cảnh romcom, nơi nhân vật cần linh hoạt giữa sự duyên dáng, ngượng ngùng và hài hước, Jisoo vẫn giữ lối thoại thiếu độ mềm mại cần thiết để khiến lời thoại trở nên sống động. Nhiều khoảnh khắc đáng lẽ phải tạo hiệu ứng hài hước hoặc đáng yêu lại trôi qua khá nhạt nhoà vì biểu cảm của cô chưa đủ linh hoạt, trong khi ngôn ngữ hình thể cũng chưa được tận dụng hiệu quả để bổ trợ cho cảm xúc nhân vật. 

Boyfriend on Demand: Dàn mỹ nam đẹp nhất Hàn Quốc cũng không gánh nổi Jisoo (BLACKPINK)- Ảnh 5.

Cùng với đó, sức hút thị giác của bộ phim còn đến từ dàn “bạn trai ảo” được lựa chọn rất khéo léo. Lee Soo Hyuk, Seo Kang Joon và Lee Jae Wook lần lượt xuất hiện như những hình mẫu nam thần bước ra từ trí tưởng tượng của nhân vật nữ chính. Mỗi người đại diện cho một kiểu quyến rũ khác nhau, từ lạnh lùng bí ẩn đến ấm áp dịu dàng, khiến các phân đoạn trong thế giới hẹn hò ảo trở nên bắt mắt và dễ thương. 

Tuy nhiên, vì phần lớn các nhân vật này chỉ xuất hiện trong những tình huống ngắn mang tính minh họa cho hành trình cảm xúc của Seo Mi Rae, họ gần như không có đủ đất diễn để phát triển cá tính hay thể hiện chiều sâu diễn xuất. Điều này khiến nhiều phân cảnh giống như những màn cameo visual hơn là sự tham gia thực sự của các nhân vật trong câu chuyện. Có thể thấy, đằng sau lớp vỏ lấp lánh ấy, phần diễn xuất lại chưa đủ sức để khiến những nhân vật đó trở nên sống động đúng như tiềm năng mà bộ phim từng gợi ra.

Boyfriend on Demand: Dàn mỹ nam đẹp nhất Hàn Quốc cũng không gánh nổi Jisoo (BLACKPINK)- Ảnh 6.

Chấm điểm: 2,5/5

Boyfriend on Demand là một bộ phim romcom dễ xem, sở hữu ý tưởng ban đầu khá thú vị khi đặt câu chuyện tình yêu vào bối cảnh công nghệ hẹn hò thực tế ảo. Tuy nhiên khi triển khai, tác phẩm lại lựa chọn con đường an toàn quen thuộc của dòng phim tình cảm Hàn Quốc, khiến concept từng hứa hẹn trở nên nhạt dần theo thời lượng. Phim vẫn mang lại một số khoảnh khắc giải trí nhẹ nhàng nhờ những tình huống hài hước và phần hình ảnh được chăm chút, đặc biệt là visual nổi bật của dàn diễn viên. Dù vậy, những điểm yếu trong diễn xuất của Jisoo vẫn là rào cản lớn khiến cảm xúc của bộ phim khó chạm tới khán giả một cách trọn vẹn. Không ít tình huống lãng mạn bị đẩy lên mức hơi sến, lời thoại thiếu tự nhiên và nhịp phim dần hụt hơi ở nửa sau cũng khiến trải nghiệm xem giảm đi đáng kể. Tổng thể, bộ phim này phù hợp để xem giải trí trong những lúc muốn tìm một bộ phim nhẹ nhàng, nhưng với một tiền đề từng gợi mở nhiều tiềm năng, kết quả cuối cùng vẫn để lại cảm giác tiếc nuối khi bộ phim không thể đi xa hơn khỏi những công thức quen thuộc nhiều năm về trước.

Boyfriend on Demand: Dàn mỹ nam đẹp nhất Hàn Quốc cũng không gánh nổi Jisoo (BLACKPINK)- Ảnh 7.